Con sông nhỏ nằm ngay phía nam thôn, ba người một chó cứ thế đi bộ ra đó.
Ra đến đường lớn, một cậu thanh niên bước tới.
"Ây da! Chào anh Nhàn!"
Cậu thanh niên sáp lại gần, nháy mắt ra hiệu: "Nhanh tay thật đấy! Cô này trông xinh hơn cô trước nha!"
Hồ Vũ Miên nghe vậy, vành tai thoắt cái đã đỏ bừng, biết ngay là bị hiểu lầm rồi.
"Cút đi! Cái miệng ăn nói hàm hồ! Đây không phải vợ anh, cũng chẳng phải con gái anh đâu!"
Lâm Nhàn bực bội làm bộ định đá thằng nhóc này một cước, hắn thừa biết tính thằng này trước giờ toàn nói hươu nói vượn.
"Hiểu rồi hiểu rồi! Đại minh tinh mà..."
Cậu thanh niên ném lại một ánh mắt kiểu "em hiểu mà", rồi cười hì hì bỏ đi.
Lâm Nhàn bất lực nhún vai, chẳng biết thằng ranh này hiểu cái quái gì nữa.
【Cô Hồ đỏ mặt rồi kìa! Á á á đẩy thuyền thôi! Mong có thêm nhiều pha hiểu lầm thế này nữa!】
【Đi cạnh nhau đúng là trai tài gái sắc, xứng đôi thật đấy. Nhưng cô Hồ xuất sắc quá, anh chàng buông xuôi không với tới được đâu.】
【Đã ly hôn lại còn đèo bòng thêm đứa con trai, điều kiện này mà không có tiền thì ở làng cũng khó tìm được đối tượng ấy chứ.】
【……】
Đi đến ngã tư.
Một ông cụ đang đứng bán chuối bên chiếc xe ba gác, những nải chuối vàng ươm trông rất hấp dẫn.
Hồ Vũ Miên cúi người hỏi Bối Bối: "Bối Bối, cháu có muốn ăn chuối không?"
"Dạ có."
Bối Bối sáng rực mắt lên, gật đầu lia lịa.
"Mua đồ ở đây là phải biết mặc cả đấy, Bối Bối chưa học môn này đúng không?"
Lâm Nhàn khoanh tay, quay sang nhìn Bối Bối.
"Ai bảo chú là cháu không biết, cháu xem trên tivi rồi đấy nhé."
Bối Bối không phục hừ một tiếng, bước lên phía trước: "Ông ơi, chuối này bán thế nào ạ?"
Ông cụ cười híp mắt giơ ba ngón tay lên: "Ba tệ một cân, cô bé ơi, ngọt lắm đấy!"
"Thế..."
Não Bối Bối nảy số cực nhanh: "Thế... mười tệ bán cho cháu ba cân được không ạ?"
Ông cụ rõ ràng là ngẩn người ra một chốc, ngay sau đó nếp nhăn trên mặt giãn cả ra vì cười: "Được chứ! Quá được luôn!"
Ông cụ nhanh nhảu tay chân bắt đầu cân chuối.
Bối Bối đắc ý quay lại nhìn Lâm Nhàn và Hồ Vũ Miên, khuôn mặt nhỏ nhắn viết rành rành mấy chữ "mau khen cháu đi".
Lâm Nhàn và Hồ Vũ Miên nhìn nhau, cuối cùng không nhịn nổi nữa, ôm bụng cười gập cả người.
"Ông tặng thêm cho cháu vài quả nữa này."
Ông cụ cân đủ ba cân, rồi bốc thêm vài quả bỏ vào túi.
"Cháu cảm ơn ông ạ."
Bối Bối càng vui tợn, bảo Lâm Nhàn trả tiền, rồi bẻ một quả đưa cho Đại Hoàng trước.
【Trí tuệ chưa rõ, nhưng tấm lòng lương thiện! Tiểu công chúa đúng là đệ nhất mặc cả ngược, thiện tai thiện tai!】
【Toang rồi! Lúc đầu tôi nghe còn chả thấy có vấn đề gì, lại còn tưởng Bối Bối sành sỏi lắm cơ...】
【Kim lão bản mau cho con gái đi học bổ túc toán đi thôi, sau này mà tiếp quản doanh nghiệp gia đình thì phút mốt là phá sản sạch sành sanh.】
【……】
Cả nhóm vừa cười đùa vừa đi tới bờ sông nhỏ phía nam thôn.
Nước sông trong vắt, lững lờ trôi, hai bên bờ cây cối rợp bóng mát, quả thực là một nơi lý tưởng để câu cá.
Dọc bờ sông rải rác vài người đang ngồi buông cần.
"Ây da, chú Lý câu được mấy con rồi?"
Lâm Nhàn đi ngang qua cất tiếng chào.
Chú Lý quay đầu lại, đưa tay ra hiệu "suỵt": "Mới đến, mới đến!"
"Ổ bánh mì của chú gặm mất một nửa rồi kìa, chắc là ra đây từ sáng sớm tinh mơ rồi nhỉ."Lâm Nhàn mỉm cười đi tiếp về phía trước.
Phía trước có một ông cụ đang ngậm điếu thuốc, ngồi trên ghế xếp, rắc rắc thứ gì đó xuống sông.
"Ái chà, bác ơi, lại đến cho cá ăn đấy à?"
Lâm Nhàn cười hì hì chào hỏi.
"Đi đi đi! Tại cậu mà cá của tôi chạy hết rồi đấy."
Ông cụ xua tay làm bộ đuổi Lâm Nhàn đi, nhưng mặt vẫn cười híp mắt.
【Đúng là mấy ông đi câu móm không bao giờ chịu nhận, thể diện cuối cùng của dân câu cá chính là: Tôi vừa mới đến!】
【Ông chú mà câu được con cá mấy chục cân thì khéo giờ này đã vác đi diễu hành mấy vòng quanh làng rồi ấy chứ.】
【Cái miệng anh chàng buông xuôi độc thật đấy, người ta đang xả mồi làm ổ mà, sao lại thành cho cá ăn rồi?】
【Chú ấy có lòng bồ tát mà, ngày nào cũng chỉ xả mồi chứ có câu được con nào đâu, thế chẳng phải cho cá ăn thì là gì.】
【……】
"Hôm nay mà câu được cá to, tối nay chúng ta ăn cá nhé!"
Lâm Nhàn tìm một khúc sông nước chảy êm đềm, đưa cho Hồ Vũ Miên một chiếc cần câu rồi giúp cô mở ghế xếp ra.
Bối Bối tò mò nhìn đông ngó tây: "Mình có câu được nàng tiên cá không chú?"
"Nàng tiên cá á?"
Lâm Nhàn nhướng mày liếc Hồ Vũ Miên một cái, cười hắc hắc: "Chú thấy khỏi cần câu, ở đây chẳng phải đang có sẵn một nàng rồi sao?"
"Bớt nói hươu nói vượn đi! Lo câu cá đi kìa!"
Hồ Vũ Miên đỏ bừng hai má, lườm hắn một cái sắc lẹm.
Cô bắt chước dáng vẻ của Lâm Nhàn, loay hoay nghịch chiếc cần câu nhưng trông vẫn khá vụng về.
"Lớp học câu cá của thầy Lâm bắt đầu rồi đây, khán giả đang xem livestream vểnh tai lên nghe cho rõ nhé, đừng có suốt ngày đòi nối mic hỏi tôi nữa."
Lâm Nhàn bày biện đồ nghề ra bên cạnh, ra dáng dân chuyên nghiệp nói.
"Câu cá ấy à, trước tiên cô phải xả mồi làm ổ, ném ít mồi xuống cho chúng nó nếm chút đồ ngọt trước thì mới dụ được cá tới."
Lâm Nhàn vừa nói vừa bốc một nắm mồi nhỏ, rắc đều xuống vùng nước đã chọn.
"Thế anh rắc hết xuống, cá ăn no rồi chẳng phải sẽ bỏ đi sao?"
Hồ Vũ Miên nghiêng đầu, vẻ mặt đầy tò mò ham học hỏi.
"Cá ăn càng nhiều thì dạ dày càng lớn, loại cá này tham ăn nhất, cũng dễ cắn câu nhất."
"Mỗi loại cá thích một loại mồi khác nhau, cô phải đánh trúng tâm lý của nó thì mới câu được con cá mình muốn."
Lâm Nhàn giơ nắm mồi lên cho cô xem: "Khúc sông này không có cá to, cứ dùng bừa ít mồi thông thường là được rồi."
Hồ Vũ Miên gật gù, bốc một nắm mồi to bự chuẩn bị xả xuống làm ổ.
"Ấy ấy ấy, cô đừng ném hết mồi đi chứ, làm thế thì cô chẳng còn sức hút nữa đâu."
Lâm Nhàn vội vàng ngăn lại: "Phải mưa dầm thấm lâu, liên tục thả thính, như vậy cá mới bơi xoay quanh cô được."
"Phức tạp thế cơ à... Vậy đợi cá cắn câu rồi, tôi lập tức giật cần lên là được đúng không?"
Hồ Vũ Miên bỏ bớt mồi lại, chỉ lấy một nhúm nhỏ rắc xuống mặt sông.
"Đừng có vội, cá cũng có con khôn, nó cũng biết thăm dò cô đấy. Cô phải giữ bình tĩnh, đợi nó cắn thật chắc rồi mới dứt khoát giật cần!"
Lâm Nhàn thong dong điều chỉnh dây câu, ra vẻ từng trải giảng giải.
"Không ngờ bộ môn này lại lắm mẹo thế, đúng là vẫn phải học hỏi nhiều!"
Hồ Vũ Miên cảm thán, thử quăng lưỡi câu ra ngoài. Lần đầu tiên không thành công, dây câu rối hết cả vào nhau.
【Câu nào cũng không nhắc đến người, nhưng câu nào cũng là nói về người! Đây không chỉ là câu cá, mà còn là "thả thính" nữa!】
【Làm ổ - thả mồi - quăng cần - chờ đợi - cắn câu - giật cần, đệch mợ, sao nghe y chang chơi chứng khoán thế nhỉ?】【Tình hình gì thế này, đang nói chuyện câu cá đấy à? Sao nghe cứ như đang nói tôi vậy?】
【Có người vì đi câu, có người vì con cá, có người đi cho cá ăn, có người chỉ để giải trí. Anh chàng buông xuôi ơi, tôi ngộ ra chân lý rồi!】
【Giờ tôi đến mồi câu còn chẳng mua nổi, xin hỏi làm sao xả mồi làm ổ đây? Hay là ra thẳng chợ mua ít đồ ăn cho xong, ít ra còn no bụng.】
【Trước đây, tôi nuôi một con cá, nó chết làm tôi buồn lắm; sau này, tôi thầu cả một ao cá, chết vài con cũng chẳng nhận ra.】
【……】
"Ây da, không phải quăng như thế đâu."
Thấy vậy, Lâm Nhàn bèn đi ra phía sau Hồ Vũ Miên.
Hắn rất tự nhiên dang hai tay ra, vòng qua ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay to lớn bao trọn lấy bàn tay đang cầm cần câu của cô: "Cổ tay phải dùng lực cho khéo, eo và bụng phối hợp vung cần, giống như thế này..."
Đột nhiên bị bao trùm bởi hơi thở của Lâm Nhàn, cơ thể Hồ Vũ Miên khẽ cứng đờ. Cảm thấy tư thế này quá mức thân mật, động tác của cô bất giác khựng lại.
"Ngẩn ngơ cái gì thế? Tập trung học đi!"
Giọng nói của Lâm Nhàn vang lên bên tai, vô cùng tự nhiên và thản nhiên.
Hồ Vũ Miên vội định thần lại, thầm mắng bản thân suy nghĩ không trong sáng, người ta rõ ràng đang nghiêm túc dạy học cơ mà.
Dưới sự hướng dẫn của Lâm Nhàn, cuối cùng cô cũng thành công quăng được dây câu đến đúng vị trí mong muốn.
【Cái tư thế này! Cái khoảng cách này! Hai người này có gì đó sai sai nha, hơi bị mờ ám quá rồi đấy?】
【Mọi người mau lấy sổ tay ra ghi chép đi, anh chàng buông xuôi bắt đầu thị phạm dạy "câu cá" rồi kìa, đỉnh chóp!】
【Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của cô Hồ kìa, chắc chắn là nghĩ nhiều rồi, còn anh chàng buông xuôi thì trông vẫn tỉnh bơ!】
【Á! Đừng làm thế mà! Mau buông nữ thần của tôi ra, đây không phải là người mà một gã đàn ông đã có vợ như anh có thể với tới đâu!】
【……】
Bối Bối lúc đầu còn hào hứng đứng xem, nhưng thấy hai người mãi chẳng có động tĩnh gì, cô bé rất nhanh đã cảm thấy chán phèo.
"Đại Hoàng, mày biết nhảy không?"
Bối Bối đành phải tìm Đại Hoàng nói chuyện, buồn chán nhặt sỏi ném tõm xuống sông.



